NovelToon NovelToon

Chấp Niệm

Chấp Niệm

4.6 |

Năm Đoạn Thích Hằng mười bảy tuổi, anh từng ở nhờ nhà họ Nguyễn.
 

Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy anh, tâm tư thiếu nữ của Nguyễn Sơ Vỹ đã điên cuồng sinh sôi như cỏ dại.
 

Đáng tiếc thiếu niên sống nhờ dưới mái hiên nhà người khác lại thanh lãnh ít lời, chẳng mấy khi để ý đến ai. 
 

Nguyễn Sơ Vỹ luôn kiếm chuyện với anh, bắt nạt anh để gây sự chú ý, ngay cả chuyện nhỏ nhặt như tuột dây giày cũng phải gọi anh. 
 

Và bất cứ khi nào điều đó xảy ra, chàng thiếu niên khoác trên mình bộ đồng phục học sinh, vóc dáng sừng sững như tùng bách, lại lặng lẽ quỳ gối cúi đầu, cẩn thận buộc chặt từng sợi dây giày cho tiểu thư bướng bỉnh, phóng túng.
 

Anh rất nghe lời, nhưng dường như lại không mấy thích cô. 
 

Mối tình thầm kín của Nguyễn Sơ Vỹ đột ngột dừng lại khi Đoạn Thích Hằng tốt nghiệp ra nước ngoài. 
 

Bất ngờ thay, sau nhiều năm xa cách khi hội ngộ, họ lại được người lớn trong gia đình định đoạt hôn sự.
 

Thiếu niên năm nào nay đã trưởng thành, âu phục phẳng phiu, nho nhã cao quý. Lúc đối mặt với cô, anh vẫn trầm mặc như thuở trước. 
 

Sau khi kết hôn, mối quan hệ giữa hai người duy trì trạng thái khá xa cách vào ban ngày nhưng đôi lúc lại rất mặn nồng lúc đêm về. Tình cảm cứ thế trôi qua êm đềm, cho tới khi Đoạn Thích Hằng vô tình phát hiện lá thư tình cô viết thời cấp ba nhưng chưa từng gửi.
 

Nguyễn Sơ Vỹ vốn tưởng rằng anh sẽ châm chọc mỉa mai mình một phen, rằng kẻ cao cao tại thượng như cô cũng từng có một đoạn tình cảm thầm kín hèn mọn. 
 

Thế nhưng cô không ngờ rằng, anh chỉ im lặng trả lại phong thư chưa bóc mở cho cô, không nói một lời nào. 
 

Mà đêm hôm đó, lần đầu tiên Đoạn Thích Hằng vùi đầu nơi hõm vai cô, hơi thở bất định: "May mà người đó bị mù." 
 

Nguyễn Sơ Vỹ: ? 
 

Sao anh lại tự mắng mình thế?
 

VIP

icon-member
Chấp Niệm

VIP

icon-member
Chấp Niệm

Chấp Niệm

4.6 |

Năm Đoạn Thích Hằng mười bảy tuổi, anh từng ở nhờ nhà họ Nguyễn.
 

Ngay từ cái nhìn đầu tiên thấy anh, tâm tư thiếu nữ của Nguyễn Sơ Vỹ đã điên cuồng sinh sôi như cỏ dại.
 

Đáng tiếc thiếu niên sống nhờ dưới mái hiên nhà người khác lại thanh lãnh ít lời, chẳng mấy khi để ý đến ai. 
 

Nguyễn Sơ Vỹ luôn kiếm chuyện với anh, bắt nạt anh để gây sự chú ý, ngay cả chuyện nhỏ nhặt như tuột dây giày cũng phải gọi anh. 
 

Và bất cứ khi nào điều đó xảy ra, chàng thiếu niên khoác trên mình bộ đồng phục học sinh, vóc dáng sừng sững như tùng bách, lại lặng lẽ quỳ gối cúi đầu, cẩn thận buộc chặt từng sợi dây giày cho tiểu thư bướng bỉnh, phóng túng.
 

Anh rất nghe lời, nhưng dường như lại không mấy thích cô. 
 

Mối tình thầm kín của Nguyễn Sơ Vỹ đột ngột dừng lại khi Đoạn Thích Hằng tốt nghiệp ra nước ngoài. 
 

Bất ngờ thay, sau nhiều năm xa cách khi hội ngộ, họ lại được người lớn trong gia đình định đoạt hôn sự.
 

Thiếu niên năm nào nay đã trưởng thành, âu phục phẳng phiu, nho nhã cao quý. Lúc đối mặt với cô, anh vẫn trầm mặc như thuở trước. 
 

Sau khi kết hôn, mối quan hệ giữa hai người duy trì trạng thái khá xa cách vào ban ngày nhưng đôi lúc lại rất mặn nồng lúc đêm về. Tình cảm cứ thế trôi qua êm đềm, cho tới khi Đoạn Thích Hằng vô tình phát hiện lá thư tình cô viết thời cấp ba nhưng chưa từng gửi.
 

Nguyễn Sơ Vỹ vốn tưởng rằng anh sẽ châm chọc mỉa mai mình một phen, rằng kẻ cao cao tại thượng như cô cũng từng có một đoạn tình cảm thầm kín hèn mọn. 
 

Thế nhưng cô không ngờ rằng, anh chỉ im lặng trả lại phong thư chưa bóc mở cho cô, không nói một lời nào. 
 

Mà đêm hôm đó, lần đầu tiên Đoạn Thích Hằng vùi đầu nơi hõm vai cô, hơi thở bất định: "May mà người đó bị mù." 
 

Nguyễn Sơ Vỹ: ? 
 

Sao anh lại tự mắng mình thế?
 

Xem thêm
Chapter
0 Chương
A - Z
  |  
Z - A

Novelbiz

Thông tin liên hệ: [email protected]

Các thông tin, hình ảnh, bài đăng trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay các upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kì thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ hợp tác và gỡ bỏ thông tin ngay lập tức.